Tôi tin chắc rằng không bao giờ tôi nghĩ ra được cách cải tạo đó nếu tôi cứ rối rắm như trước.(Trước kia tôi thường phí một hoặc hai giờ để lo lắng than thở mà chẳng ai biết được một cách rõ ràng vấn đề đó khó khăn ở chỗ nào.Bởi vậy mới vẫn còn sống đến ngày nay để kể chuyện cho bạn nghe.Hồi tôi 13 tuổi, ba tôi đi theo một xe hơi [37] tới Saint Joe ở Missouri.Sáng hôm sau ông tỉnh táo ngay, nhưng không phải nhờ ở hột cải mà nhờ ở bức thư xin đầu hàng của Đại tướng Lee do một kỵ binh phi ngựa mang tới."Tôi kể nỗi lo lắng với bạn bè.Tôi hứa với Ngài không bao giờ còn vong ân Ngài nữa.Nhưng mỗi vấn để đưa ra, phải quyết định rồi mới qua vấn đề khác.Cuốn Quẳng gánh lo đi.Làm sao rút bớt được phần may rủi? Xin bạn đọc tiếp những hàng dưới đây, trong đó tôi đem hết những điều hiểu biết ra khuyên bạn.