Cái chính nằm ở sự tự điều chỉnh.Mấy năm trước đã nghĩ có lẽ những cái không ra được khỏi đầu làm mình đau.Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn.Họ còn bất lực hơn nữa.Với khả năng lí luận của bạn, bạn hoàn toàn có thể bác bỏ cảm giác tự ti và đầy mặc cảm ấy.Từ mẹ dù không dùng với nghĩa mẹ-người sinh ra mình vẫn có vẻ đẹp và cái hay của nó chứ sao.Những năm tháng cấp III chuyển sang lớp Văn ngồi như một thứ tượng gỗ trong giờ học và cả giờ nghỉ.Và đây là lần thứ hai tôi khóc.Cái chính là tự mình phải làm chủ mình.Những năm ròng trên lớp học và giảng đường, bạn thường phải dỗ dành các ý nghĩ rồi đâu sẽ vào đó, sẽ được đẻ hết thôi, chịu khó đợi tớ.