Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh.Mà để chửi đổng và thả con lợn trong người mình ra.Hạn chế ra ngoài nữa.Người bảo nghệ thuật là khó hiểu.Để không kiêu hãnh, khinh bỉ và xa lánh thì bạn phải mặc cảm.Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp.Một ngày thả ra nắng mặt trời.Tài năng của người nghệ sỹ mới quyết định cái hay chứ không phải do mục đích, đề tài hay cái cảm giác khi sáng tác.Và vì thế, nó mạnh hơn.Lại còn phải năn nỉ nó bằng sự kiên trì của mình…