Một tối, tôi vặn vô tuyến điện và nghe thấy một câu kỳ cục.Vậy đừng tàn phá nó bằng cách chuốc lấy lo phiền".Được lắm! Vậy để tôi kể cho bạn nghe chuyện một nhà kinh doanh đã trừ nổi 50% ưu tư của ông ta mà lại còn tiết kiệm được 75 % thời giờ bó phí trong các cuộc hội nghị để giải quyết vấn đề làm ăn nữa.Thứ tự cũng phải là công lệ thứ nhất trong công việc làm ăn nữa.Lúc đó thiệt chán ngắn, hoặc "Thôi để lần sau gặp ông sẽ tính lại".Thế mà cho tới khi tôi 14 tuổi, không bao giờ tôi được một đôi giày cao su.Housman, giáo sư ở Đại học đường Cambridge, một trong những nhà sư phạm nổi danh nhất thời ông.Tôi biết một ông, còn giỏi hơn ông Brush nữa: ông không cần phải dùng mũ ni để che tai.Tròng mắt họ luôn luôn đưa ngược lên.Bỗng có cơn dông nổi lên, muốn phá tan cái lều vải của chúng tôi.