Chàng chỉ cảm thấy như vậy là đúng.Điều tồi tệ nhất chính là cái cảm giác buồn bã mà anh đang cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết, đó là: anh chắc chắn rằng sẽ không bao giờ gặp được may mắn trong cuộc đời mình, chứ nếu không thì bây giờ anh hẳn đã tìm được Cây Bốn Lá thần kỳ rồi.Khi nhận thấy thần Gió đã dần lặng im tiếng hú, chàng vội lên tiếng bày tỏ lòng biết ơn chân thành của mình:Giọng cười của bà vừa chói tai vừa sâu thẳm và vang xa tới hàng vạn dặm.Ngươi có thể đến đó mà lấy.Anh ta sống chán nản, cô đơn, dằn vặt trong lâu đài của mình từ đây đến cuối đời.- Bây giờ thì anh có thể sống đến suốt đời với sự may mắn đó.Chỉ có như vậy mới làm tan đi sự đa nghi, đố kị của nhà ngươi.Trong mấy năm qua không một ngày nào mà tôi lại không cố tìm ra cậu trong những gương mặt mà tôi nhìn thấy.Sid xuống ngựa chậm rãi tiến lại gần hồ.
