Ông cụ bảo thích nhấm nháp sự đau đớn ấy.Chả có gì để nhớ ngoài vài khuôn mặt thân quen và những kỷ niệm chung.Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt.Bố muốn yên ổn và sợ cho bạn.Tôi, nó, không cần ai gọi cũng có thể vùng dậy ngay khi có việc cần.Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật.Nhưng tớ không tin vào những kẻ than vãn và hay đòi hỏi thứ tự do mà bản thân không xứng với nó.Nó cùng tham gia giải với bạn.Đồng chí ấy sẽ cười: À, ra vậy.Chẳng có cái gì đập.