Hồi cháu học lớp 11, có một hôm cháu đi học xong không về nhà ngay.Tôi làm trong năm phút.Và vì thế lại càng khó điều tiết sinh hoạt của mình.Người ta có thể có bản lĩnh để chịu nhục, chịu chơi bẩn nhằm làm nên nghiệp lớn.Rồi anh đến ngỏ lời, cô vô cùng sung sướng.Và tôi lại muốn khóc vì bất lực.Bên mép hắn có một miếng băng gạc trắng.Hiếm người thấy đỏ mặt.Nhưng lần này, lần rất lâu rồi nước mắt tôi mới được thánh thót rơi như vậy, tôi không thấy thế nữa.Cái này tùy cậu hiểu hoặc không hiểu hoặc coi là chơi hoặc không chơi: