Vấn đề ông nêu ra tạo nên một không khí tranh luận sôi nổi.Giờ khám phá ra thần tượng của mình là người vô hồn vô cảm như thế, ngay tôi đây cũng cần đến một viên thuốc an thần, đừng nói gì đến khán giả.Chả là ông giám đốc của đài nói rằng ông ấy thích giọng nói của tôi, nhưng ông ta chưa hề hứa hẹn với tôi điều gì.Sâu xa hơn, chúng ta sẽ thấy những nỗi ám ảnh có tác hại to lớn thế nào.Nếu tôi có một hệ thống truyền thanh, hẳn tôi sẽ mời Nixon cộng tác.Mọi người à ra vỡ lẽ.Lên sân khấu đi nào! Anh muốn nói gì, muốn làm gì cũng được.Và tôi không phải là một người nhận lương hưu của công quỹ, các ông thấy không? Lạy Chúa! Lẽ ra người ta nên công bố điều này.Từ đó tôi luôn cân nhắc khi đặt câu hỏi, không phải lúc nào cũng nói theo thói quen được.Trước giờ giao thừa, tôi làm người thông ngôn chúc mừng năm mới trên các đường phố.