Mới rồi đã hạn hán dữ, mà còn có thể hạn hán được nữa - làm sao con có gạo ăn mùa thu tới đây được? - hoặc nếu mất việc thì con làm sao có gạo mà ăn?".Tôi đã thấy thường quá đến nỗi không còn ngạc nhiên gì nữa.Ông ta lượm hằng triệu bạc mà chết, chết hồi có 61 tuổi.Và tôi đã chết điếng thật, nếu không có sẵm một phương pháp nhất định để giải quyết những nỗi khó khăn.Đọc mỗi chương để biết đại ý.Giê Su nói: "Ta mang tới cho các con một đời sống, một đời sống phong phú hơn".Nhưng ít khi hai người chịu nghe tôi.Tại sao làm việc thiện mỗi ngày lại có ảnh hưởng tốt tới tâm hồn ta? Vì khi nghĩ cách làm vui người khác, ta không nghĩ tới ta nữa; mà chính cái tật chỉ nghĩ tới mình đã làm cho ta ưu tư, sợ sệt và lo lắng.Chúng ta vốn là một loài ít dùng lý trí và dễ cảm xúc.Sau khi xét tôi kỹ rồi, xin ngài thành thực cho biết tôi có thành công trong nghề ấy được không?