Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình.Nàng bảo: Anh ăn hộp cơm kia đi.Sự tranh luận lấy cơ sở phân định thắng thua là tuổi tác và thứ bậc.Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác.Toán và Lí tôi vẫn xếp hạng làng nhàng.Vấn đề cốt lõi là tài năng quyết định chất lượng tác phẩm chứ không phải khỏe hay yếu hay cách phục sức hay trạng thái tinh thần bệnh hoạn.Bi kịch chỉ đến khi họ bắt đầu khao khát nhận thức, khi họ bị ngăn cấm tình yêu, khi họ bệnh tật không có tiền chữa chạy, và hứng chịu những bất công lớn.Bạn sẽ phải dẻo dai, phải xoạc ra, phải dài chân ra mãi.Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông.Nhưng chỉ có thể tốt nhiều hay ít, khó có thể tốt cho đủ.
