Mỗi ngày ông Arad đều mua hai cái bánh, một cho mình và một cho người nô lệ, đồng thời hay nán lại trò chuyện với ông trong lúc ăn báTuy rất thắc mắc nhưng tôi vẫn cẩn thận làm theo lệnh bà.– Theo tôi biết thì Arkad luôn sẵn lòng cho những lời khuyên khôn ngoan khi có người đến hỏi ông ấy.Tôi ngồi dậy và ngơ ngác nhìn chung quanh.- Tôi vô cùng cảm ơn bà, và có lẽ suốt đời tôi không trả hết món nợ này.Nó có vẻ rất có lý! Vì vậy, tôi quyết định làm thử.Thắt lưng của tôi đeo lủng lẳng một cái túi to, nặng trĩu vì những đồng tiền vàng.- Vâng! Con muốn lắm chứ, nhưng con không thể rời khỏi chỗ này được.Tất cả đều được tôi cất giữ cẩn thận trong cái hòm này.– Tuy nhiên, bây giờ tôi cũng không có một đồng nào để trả cho ông được.
