Hạnh phúc là cảm nhận hồn nhiên cái đẹp cuộc sống từ những điều đang diễn ra quanh ta như bản thân nó vốn từng có.Trung bình một ngày, chúng ta thường để vuột mất vài giờ trôi qua mà không làm gì cả.Dù bạn gặp sự cố, tai hoạ, oan ức, bị tổn thương hay gân ra tổn thương cho người khác, sự tự nhìn nhận bản chất đúng sai của vấn đề quan trong hơn việc người khác nghĩ về vấn đề đó như thế nào.Con người cần cảm thấy mình là một phần của tập thể, rằng nếu mở lòng đón nhạn người khác thì người khác cũng sẵn lòng đón nhận mình.Jane không hiểu mình có điều gì không ổn? Nhưng cử chỉ ngộ nghĩnh đáng yêu của Jane từng làm cho bố mẹ và em cô vui vẻ và hạnh phúc biết bao nhiêu thì lại bị chị cô xem là giả dối.Tại sao Nixon lại làm như vậy? Vì Nixon luôn sợ thất bại, ông bị ám ảnh bởi tham vọng rằng phải chiến thắng trong cuộc tranh cử bằng mọi giá và ông ta đã áp dụng những thủ đoạn được xem là hèn hạ nhất lúc bấy giờ.Và chính vì không dám đón nhận thất bại nên ông đã bị cuộn theo những biện pháp cực đoan đó, để rồi cuối cùng phải trả giá bằng chính chiến thắng mà ông đã cố công theo đuổi: ông đã được đề cập đến như một trong những chính trị gia với những bê bối tệ hại nhất trong lịch sử tranh cử của Mỹ.Ai trong chúng ta cũng biết rằng những người hạnh phúc và những người không cảm thấy hạnh phúc lúc mới sinh ra đều như nhau.Hãy nhớ rằng nhìn nhận nguyên do, xử lý hậu quả là điều nên làm hơn là cứ chăm chăm dằn vặt bản thân mình.Megan không biết làm cách nào để tống khứ hết chúng đi.