Đó gọi là biết chơi.Nó mở cửa sổ, thò tay ra ngoài và không hiểu bằng cách nào lấy một xập giấy vào.Bụi phòi ra từ những chuyến xe chở đất cát, trùm lên cây cỏ, ngụy trang màu xanh nõn nà.Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường.Như một sự bổ trợ, cân bằng, phong phú tất yếu.Vậy ra là tại những lần như thế này.Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ.Có lẽ chỉ viết đến đây thôi.Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng.Giọng mẹ bắt đầu ướt.