Xin bạn nhớ; không ai cướp được bảo vật đó của bạn.Tôi ân hận cho bạn lắm, nhưng còn có chỗ để an ủi.Tôi ân hận cho bạn lắm, nhưng còn có chỗ để an ủi.Người ta phàn nàn thiếu năng lực tập trung tư tưởng, không ngờ rằng năng lực đó có thể luyện được.Đừng khoe khoang gì nhiều về việc đương làm và đừng tỏ vẻ buồn bả, đau đớn về nỗi hết thảy người đời không biết sống cho ra sống, và nhất định bỏ phí biết bao thì giờ mỗi ngày.Bạn đừng sợ tôi sẽ bắt bạn chú ý đến nguyên tắc này, nguyên tắc nọ.Trong 16 giờ đó thầy không phải kiếm ăn, không phải lo vấn đề tiền bạc, thầy sung sướng, rảnh rang.Mỗi tuần học ba buổi tối rồi thỉnh thoảng đi nghe nhạc thì trong một năm, bạn sẽ biết ít nhiều về âm nhạc.Nhưng bạn cũng không có thể tiêu non thời gian được.Lúc này, tôi không cần biết đến nguyên tắc của bạn ra sao.