Mưa dầm thấm lâu, với lại cộng cả bệnh đau của tôi, mẹ bớt nặng lời.Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó.Có thể phơi phới niềm tin.Phải vượt qua các giới hạn chứ! Ờ, vượt, nhưng dồn sức cho cái này thì làm sao vượt được cái kia.Vì thế mà bên cạnh việc muốn đổi gió và tập điều độ, tôi hơi bực, tôi đi.Bất cứ nơi nào cũng vô số những con người như vậy.Xôi em để trong lồng bàn.Thế hệ chúng tôi, cũng đang thế, dù gặp nhau hàng ngày.- Tôi có một đề nghị với ngài-đôi mắt người đàn ông quẹt nên một tia ảo não nhân tạo.Chỉ là một thứ nhân vật làng nhàng cho dễ mào đầu.