Họ cảm ơn một cách khách sáo hoặc im lặng như không có chuyện gì xảy ra.Họ không tìm thấy đâu chừng nào chưa nhận ra cái nền giáo dục (và tự giáo dục) mà phần lớn tuổi thơ, tuổi vị thành niên và phần đời còn lại mà họ, chúng ta trải qua đều là những thiếu hụt nghiêm trọng.Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt.Rồi thể hình tính sau.Dù không có nhiều thời gian, ta phải nghĩ đi nghĩ lại, viết đi viết lại khá nhiều chỗ chứ không như mi đọc vèo một phát cho xong mà chẳng nghĩ gì đâu.Sao đến giờ mà sau mỗi chiến thắng vẫn kèm theo bao thương vong.Còn giờ thì cựa quậy được, thậm chí, đứng dậy nhảy nhót chắc cũng được.Chẳng có ai tin và chẳng biết tin ai.Ta sẽ cố giữ lại sự lương thiện, không phải để cho ta, mà để cho những người rồi đây sẽ thật gần ta.Tôi cứ tà tà gạt chân chống.