Tôi nhớ lại thì té ra đã năm đêm rồi mà tôi còn sống, cũng như những người bạn đồng đội chỉ có hai bạn bị thương, nhưng không phải vì bom địch, mà vì mảnh đạn súng cao xạ trong bộ đội.Hai cuốn đó cực kì hấp dẫn, tôi say mê đọc, biết được một lối viết mới, một lối dạy học mới, toàn bằng thuật kể truyện."Chẳng hạn, tôi thường ăn trưa với một anh bạn ít khi tới đúng giờ.Đó là lòng "biết ơn" ư? Vô lý! Đó là tình yêu, tình yêu trong sạch.Ba tôi đã có lý khi người bảo tôi đau ốm không phải vì những hoàn cảnh ấy.Bà làm thân với thổ dân và đã ngạc nhiên trước cách họ đối lại."Nghĩ lại thời ấy, tôi thấy sạt nghiệp và thất vọng đến nỗi muốn tự trầm là một sự may mắn cho đời tôi.Mình lo về chuyện gì vậy? Áp dụng luật trung bình xem việc đó có thể xảy ra được không đã!".Lòng biết ơn thì như bông hồng, phải trồng trọt, tưới bón, nâng niu, nắng che gió chống.Thí dụ ông John Palmer.