Nhưng chúng đã bị đời sống dán vào những vỏ bọc lạnh.Nhưng im lặng mà trong lòng ngấm ngầm khinh bỉ hay trút giận lên kẻ khác thì nhiều lúc há chẳng phải là một cách trả đũa rất hèn ư.Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình.Như thể kéo một con vích lên bờ.Họ coi những nghĩa vụ, chuẩn mực tất nhiên như trời định.Mai đi học về phải cạo râu.Làm sao vẽ được tiếng kêu răng rắc ấy hở mày? Ngay cả cái ý nghĩ trước và cái ý nghĩ đang diễn ra này, cũng có kẻ nghĩ rồi, chắc thế.Mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé.Chúng tôi đi xe máy đến đó, gửi xe, đi qua một dãy hành lang khá tối.Chúng đã quen hếch mặt với những sự khúm núm và dè dặt.