Nhưng lần này bà không cần nghĩ ngợi gì lâu cả vì bà biết câu trả lời quá rõ.Ngược lại sự may mắn thật sự là do chính cậu tạo ra, nó phụ thuộc vào cậu.- Mọi người bình tĩnh nào! Ta vẫn chưa nói hết mà.Giọng cười của bà vừa chói tai vừa sâu thẳm và vang xa tới hàng vạn dặm.- Ta còn đang suy nghĩ.Và hàng triệu những hạt giống rơi trên khu rừng Mê Hoặc cũng chịu chung số phận như vậy.Hai chàng hiệp sĩ phải mất hai ngày rong ruổi liên tục trên ngựa mới đến được nơi mình mong muốn.- Được rồi, ta tin nhà ngươi, nhưng ngươi không được làm ồn đấy nhé.Nhưng chỉ có hai ngươi đến mà thôi.Anh đã làm gì sai nào? Sao anh lại thấy khổ sở đến thế? Anh tự hỏi: "Ta xứng đáng có được may mắn.
