Chương ba Hãy khêu gợi ở người cái ý tự muốn làm công việc mà chính ta đề nghị với họĐành rằng người ta không trả nó một xu nhỏ nào hết, nhưng nó không cần.Ông làm cách nào? Ông cho riêng anh ta một phòng giấy với một tấm bảng treo ở cửa đề tên và chức mới của anh.Ông nói rằng không biết và khuyên tôi hỏi "Nghiệp đoàn kiến trúc sư".Mà thật tình ông đắc chí là phải.Làm được như vậy thì cả thế giới giúp ta thành công và suốt đời chẳng bao giờ ta bị thất bại vì cô độc.Thịt thì dai, khoai thì nát.Có? Ông bà thiệt gặp may tôi muốn được như ông bà lắm.Một người coi sóc chúng giảng cho tôi: "Khi một em đó hiểu rằng mình sẽ tàn tật suốt đời, thì mới đầu như rụng rời, rồi bình tĩnh lại, cam lòng với định mạng, rồi cảm thấy sung sướng hơn những đứa trẻ mạnh".Nửa thế kỷ sau, một thanh niên khác ở Luân Đôn làm việc trong một cửa hàng bán đồ nỉ.