Ta coi hát, đương tươi cười thì giữa hai màn, bóng ma đó đưa ngón tay trỏ chỉ còn xương với da, ra hiệu cho ta và ta mất vui ngay.Ông miễn cưỡng làm việc, càng trễ chừng nào cành hay; và vui vẻ đứng dậy ra về, càng sớm chừng nào càng tốt.Tới nơi ông thường phải đợi xe.Câu châm ngôn đó chưa đúng hẳn.Một thất bại, tự nó, có đáng kể gì đâu nếu nó không làm mất lòng tự tin.Chắc bạn không dám cả gan chối cãi điều đó chứ? Nếu bạn chịu nhận mà còn không chịu bỏ ra một phần mỗi ngày để suy nghĩ kỹ lưỡng về lý trí, nguyên tắc và hành vi thì có khác gì muốn sáng thì phải có đèn, mà bạn lại nhất định không chịu thắp đèn không?Có một bộ óc biết tuân ý ta thì nên lợi dụng nó một cách tối đa.Buổi tối bạn đọc một chương đi - thường ngắn lắm, không dài đâu - rồi sáng hôm sau tập trung tư tưởng vào chương ấy.Điều đó rất dễ chịu và làm cho ta bình tĩnh, yên vui.Hỡi người đời, anh phải tự biết anh.