Lẽ ra cậu không nên tồn tại trên đời này.Nhưng có lẽ cũng chính những điều đó đã khiến cho mọi thứ trở nên quá khắt khe đối với cô, nhất là trong cuộc sống ngày càng phức tạp này.Nhưng dù sao tự nhiên cũng thấy vui vui.Một lần lang thang trên mạng tôi vô tình được đọc một câu truyện như thế này:“Tại sao mình lại phải sợ ba nhỉ, chẳng phải ba cũng rất thương và quan tâm đến mình sao?” – thoáng nghĩ, trong đầu Chip bỗng nẩy sinh một ý tưởng, cô quyết định viết cho ba một bức thư.Dù rất sợ hãi nhưng Ghét quyết không bỏ cuộc, cậu nằm gần đó tiếp tục theo dõi.“A Di Đà Phật đại từ đại bi, cứu khổ cứu nạn”.Tôi không thể quên được cái ngày đi dạy đầu tiên của mình.Một chút xấu hổ pha lẫn thú vị, tôi bước xuống cuối lớp, vuốt chiếc má tròn phúng phính của cô bé và trả lời: "Mặt cô giống con nít vì cô rất yêu con nít, như cô bé này chẳng hạn.Thấy vậy Cục Ghét chạy đến gần và hỏi Khói Đen: