Nói vậy mong anh đừng giận vì tôi vô hình hoá anh.Thế là chúng ta tha hồ lo đối phó với miếng cơm manh áo, tha hồ lo đối phó, dập tắt khao khát của nhau.Nơi ấy có bác trai, bác gái và bố mẹ tôi.Và cũng không làm ấm lòng những đứa trẻ ngoan.Em gọi mãi không dậy.Nhưng những người khác thế, họ tìm giải pháp cho một cuộc sống thoải mái, tự do, hưởng thụ đúng cách hơn.Đó là yêu cầu phải có can đảm thay đổi để phù hợp với tinh thần thời đại.Và biết bác thừa hưởng điều ấy ở bà nội.Và người ta sẽ phải viết vào lịch sử rằng cho đến thời đại tân kỳ này, khi mà vật chất đã đủ san sẻ, con người nói chung vẫn còn cực kỳ ngu dốt.Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh.