Hôm nay chị bạn ra viện.Tôi lẳng lặng ra về.Nó như bộ mặt cái giấc mơ.Và tôi lại muốn khóc vì bất lực.Bạn mơ cái gì đó về bóng đá, cái này thì bình thường.Rồi ông ta dạy tôi cách viết chữ BÀI LÀM có chữ A thấp hơn các chữ khác và gạch đít hai cái để đánh dấu bài.Với sự tàn tạ, còn cách nào khác đây ngoài viết.Tôi từng nghĩ tôi sẽ giằng lấy một thanh kiếm và dồn hết lực cũng như sự dẻo dai, những năng lượng ngầm của mình để chém chúng khi chúng giở trò.Sau những đau đớn thì chắc bạn tinh khôn hơn và có thêm được một số cái gì đó.Trong đầu óc bạn đầy rẫy những bức tường lửa.