«Tình yêu giữa cha mẹ và con cái phụ thuộc rất nhiều vào sự tha thứ.Trước hết, bằng cách đổ trách nhiệm cho bên ngoài, chúng ta đã xoá bỏ mất một nhận thức có khả năng hàn gắn vết thương lòng của chúng ta là điều xảy ra đối với mình không quan trọng bằng thái độ mà chúng ta thích ứng để đáp lại nó.Ưu điểm lớn của sự ốm đau là nó giúp người ta lẩn tránh bổn phận.Nỗi sợ của chúng ta chính là sự hiểu rõ về khả năng dễ bị thương tổn của chúng ta đối với những sự may rủi ngẫu nhiên và sự chắc chắn trong đạo đức của chúng ta.Có thể đây chính là một ví dụ tốt về việc chúng ta đã trưởng thành lên.Tôi đi đến đó và gọi cho bà.Tôi đã hầu như tha thứ cho chính mình vì đã không thể cứu được các cháu.chết chóc, ký ức sẽ dịu lại khi nhớ đến tất cả những gì mà cuộc sống đã chứa đựng về những người thân yêu đã mất đi.Điều đó không đủ cho nên họ vẫn phải chịu đựng sự thua thiệt khi tuổi già đến: mất đi sự hấp dẫn và lòng nhiệt tình về tình dục, sức khoẻ giảm sút, cái chết của những người bạn lâu năm, mất dần sự minh mẫn về trí tuệ.Trước khi chúng ta làm cái gì, chúng ta cần phải có khả năng hình dung ra nó.
