Chào đời ở Trung Quốc năm 1893, ông di cư sang Singapore lúc 10 tuổi.Có lẽ thay cho lời kết của chương này ,xin được dẫn lời một trong những bậc thầy vĩ đại nhất của mọi thời đại-SocratesTôi không còn bất cứ lí do nào để phàn nàn.Chúng tôi trở thành đề tài bàn tán của cả nước.Lần này vị tu sĩ cũng không nói gì ngoài câu : “Thế à?” rồi bế đứa bé lên tay và đi vào lều.Tương lai của hai người bạn đồng đội với tôi đã bị vết nhơ.Trước kia, thầy tôi đã từng nói : lhi bạn đối mặt với đau khổ, đừng dằn vặt, đừng sụp đổ, chỉ nên nếm trải đau khổ.Tôi có thể cảm nhận được điều đó.Không phải chúng ta được sinh ra để làm việc cho đến ngày chết đi.Tôi chỉ tiến lên và làm những việc tốt hơn”.
