Thấy đoàn đình công tự vệ không có việc làm, ông biểu họ găng bao tay và những trái cầu để họ tiêu khiển.Và sự khéo léo của ông được thưởng như sau này:Xin các bạn nhớ rằng không có một cách thứ hai nào nữa.Chỉ chờ có bấy nhiêu đó thôi: Vài giọt i-ốt! Thiệt chẳng có chi đáng khoe khoang hết!Ông giàu có nhờ giọng êm ái, ôn tồn, thân mật của ông.Họ quên rằng đối với đàn ông, nét mặt nụ cười quan trọng hơn tơ lụa khoác lên mình.Mười lăm năm trước, có lẽ tôi cũng như vậy, khi đọc một câu như vậy.Đừng bao giờ mở đầu câu chuyện như vầy: "Tôi sẽ chứng minh cho ông điều đó.Rồi chúng tôi thành đôi bạn tri kỷ, kể lể tâm sự với nhau.Tối nay cha hối hận lắm, lại ngồi nép bên giường con.
