Sáng nay bạn mặc cái quần bò ông anh cho, khá vừa.Trực giác giúp tôi luôn biết phải làm gì, chỉ không ai biết điều đó mà thôi.Dịu dàng cũng có đấy, không thì sao bạn chưa bỏ đi, nhưng đó chỉ là những sự dịu dàng vớt vát, vừa đấm vừa xoa.Các chú bảo: Mày còn đứng đấy làm gì?.Dành thời gian cho nhiều việc chả ra việc gì, tôi vẫn là một thằng anh không xứng đáng (chừng nào nó chưa hiểu tôi) vì không quan tâm đủ đến nó.Ban đầu giận bố mẹ làm tôi nhục.Nếu tôi có điều gì xấu thì các chú tử hình tôi cũng được, tôi cam lòng lắm.Dù mọi người đang đợi cơm ở nhà.Phim chưa hết thì vợ gã đón con về.Tất cả trị giá một cuốn tiểu thuyết ông viết trong năm năm.