Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui.Dường lúc nào bạn cũng có thể sụm xuống nhưng bạn ghét nằm bệnh viện lắm.Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng.Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không.Hay mình bảo: Tôi đang chìm, đang lắng.Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé.Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó.Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy.Nó còn ngộ nhận là nó có đầy tài nữa.Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa.