Dabasir nói với Kauskor, người chủ tiệm, đang nở nụ cười tươi rói trên môi:Thật lạ lùng biết bao, tôi không còn thiếu hụt tiền bạc như trước nữa.Đêm đó tất cả bọn ông bị nhốt vào một chỗ và sáng hôm sau, người chủ nô lệ mang cả bọn ra chợ bán.Tôi chỉ mong ước làm sao để nó chứa thật nhiều tiền và trở nên nặng trĩu.Còn không, trong tương lai bạn càng gặp nhiều khổ sở và dằn vặt hơn đấy.– Anh ta đáp lại – Trong vòng một năm nữa, tường thành này sẽ xây xong, công việc tiếp đến là đúc những cánh cổng bằng đồng để gắn ở các cửa ra vào nhằm bảo vệ vương quốc tránh khỏi những cuộc tấn công của kẻ thù.Anh ta chính là Hadan Gula, cháu của một đối tác làm ăn của ông, có tên là Arad Gula và cũng là người mà ông mang ơn suốt đời.Những nô lệ không còn bước nổi hoặc vì đuối sức mà vấp chân ngã xuống, sẽ lập tức hứng chịu ngay một trận mưa roi tàn nhẫn.Tôi đến đây cũng không phải để vay vàng, mà là vì cần tới những lời khuyên khôn ngoan của anh.- Dịp may thường đem đến cho chúng ta những cơ hội rất ít khi lặp lại lần thứ hai.