Chẳng hạn bạn chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cầm tay một cô gái.Tôi đến lớp mới, ngồi bàn gần cuối.Bắt đầu từ đâu? Từ cái ngay trước mặt: Tờ lịch.Đứng trên góc độ lí luận thì bạn thừa sức phẩy tay cho cái mạng nhện ấy rách toang.Có lẽ tí nữa cũng… Hơi phiền là còn cái cặp, thời buổi này ám ảnh lắm ăn cắp đến nỗi trong sở thú vẫn phải đề phòng.Cái khoảng an toàn mà người ta không còn tôn trọng nhau chính vì những giới hạn nhận thức đó.Mẹ: Hay con có gì không vừa lòng với hai bác? Tôi: Im lặng? Mẹ: Con học bài có vào không? Để mẹ nói với hai bác không bắt con học nhiều.Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui.Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó.Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó.