Tôi lẳng lặng ngồi xuống ghế mà không ai hay.Tôi biết chắc vậy vì tôi đã kinh nghiệm trong gia đình tôi.Óc của loài mau quên một cách kỳ lạ.Từ đó tôi phải lăng xăng: khách hàng bao vây tôi, hỏi giá cả, đòi coi màu sắc, kích thước.Đàn ông hay đàn bà đều có cơ hội làm ăn hết.Những người đó trong tuổi thơ đã được thở một không khí ấm áp và chói lọi tình âu yếm, nên bây giờ đáp lại lòng thương ấy.Tôi biết nếu không làm gì thì sẽ điên mất.Tôi chú ý đến anh ta và con chó anh một chút mà làm anh hoan hỉ, con chó được nâng niu mà tôi cũng được vui lòng nữa.Nhưng không bao giờ dì tỏ vẻ khó chịu ra nét mặt.Thế rồi dần dần tôi được người ta để ý tới tôi nhất trong bọn chị em cùng giới.
