Bên tai loáng thoáng những điệp khúc trong bài hát làm người của bác.Cho từng tờ vào lửa.Có người ngửa mặt trông trời.Dường lúc nào bạn cũng có thể sụm xuống nhưng bạn ghét nằm bệnh viện lắm.Sau khi ngáp chừng ba cái trở lên.Bạn chỉ muốn họ nhìn vào sự thật nếu họ còn khả năng nhìn.Người yêu càng quí chứ sao.Chị út hỏi ngay: Sao thế? Lắc đầu.Ngọn lửa nhỏ làm tôi thấy trống không.Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ.
