Nhưng mẹ ơi, luật không được chia đều.Loài người bao giờ cũng thế, nước đến chân mới nhảy, cứ phải có những sự vụ như thế này mới bắt đầu sồn sồn lên tiếng.Họ quên rằng cần có thương gia, cần có nông dân, cần có người bán hàng rong… và cần có cả nhà thơ.Bạn chỉ muốn kiểm kê các chi tiết để tự an ủi bạn nằm tiếp là có cái lí của bạn.Em sẽ kể cho nó về cuộc tình của em.Tôi nào có muốn lấy nước mắt ra làm vật đấu giá, lúc đó tự nhiên khóc thì khóc thôi.Lại còn những câu buồn (cười) của tiền bối: Ai nói gì thì nói nhưng phải tin vào mình.Và tin vào cái chúng ta thích tin, chả cần biết nó là sự thật hay không.Thích làm cả cái mình không thích.Môn Lí và Hóa ban đầu tôi học tốt.