Còn có cách gì chê bai một người có giọng mềm mỏng như vậy nữa? Những học sinh theo lớp giảng của tôi phải thi một bài kỳ dị.Đã lâu rồi, một cậu bé Hòa Lan tới di trú nước Mỹ.Người ta rầy nó, đánh nó, làm nhục nó.Nhưng chúng ta lại rất thường xử như vậy với những người gần ta nhất, thương yêu ta nhất.Một lần đau cuống họng, tôi lại một nhà chuyên môn trị bệnh đó.Đã bốn năm rồi, ông ta kiếm cách bán bánh cho một khách sạn nọ ở Nữu Ước.Nhưng những cách tàn bạo đó có những phản động tai hại lắm.Sau cùng ông ta phải nhận rằng tôi có lý, nhưng lúc đó tôi phải ra về, không kịp cho ông ta biết kết quả cuộc điều tra của tôi.Trong bữa tiệc đó, có mười hai ông khách nữa mà tôi như không biết có ai hết: tôi phạm hết thảy những điều mà thường thức về xã giao để nghe trong mấy giờ đồng hồ nhà thực vật học của tôi.Mắng, giảng giải, dỗ ngọt, đều vô hiệu.
